Tôi lấy chồng khi
thành đạt, khi đủ thông thái để lựa chọn một người đàn ông xứng với
mình. Nhưng có lẽ sự khôn ngoan quá đỗi của tôi ngày ấy lại giết chết
cảm xúc rất đời của một người đàn bà đó là “Yêu”.
Chồng tôi yêu tôi, tử
tế, công ăn việc làm ổn định. Tôi có cảm tình và rất ưng ý với chồng khi
anh ấy đặt vấn đề nghiêm túc là muốn cưới tôi. Ôi! Giá mà tôi hiểu được
cái gọi là “cảm tình” và “ưng ý” ấy hoàn toàn không đồng nghĩa với tình
yêu thì tôi đã không phạm sai lầm như hôm nay.
Tôi sống trong một
cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi chẳng có gì không hài lòng với nó. Chồng
tôi làm tất cả những gì được coi là nghĩa vụ của một người chồng cần
phải làm. Tôi lại thấy “ưng ý” khi anh ấy làm chồng. Tôi cũng rất tốt
với chồng mình, chăm lo cho anh ấy từ miếng ăn, giấc ngủ, lo cho anh ấy
từ hình ảnh khi xuất hiện chốn đông người. Mọi người dành cho vợ chồng
tôi hai từ “ngưỡng mộ”. Tôi chẳng có gì phàn nàn về người chồng của
mình. Tôi hạnh phúc!
Nhưng tôi bắt đầu phát
hiện ra hai cảm giác hạnh phúc hoàn toàn khác nhau khi tôi gặp người
đàn ông đó. Cảm giác hạnh phúc của tôi với chồng là cảm giác hạnh phúc
của một người vợ. Còn cảm giác với người đàn ông đó là cảm giác hạnh
phúc của một người đàn bà được yêu. Mà tôi thì lại chỉ muốn mình là
người đàn bà thôi.
Tôi gặp người đàn ông
đó tình cờ. Trước nay tôi không hề biết tình yêu sét đánh đáng sợ như
vậy. Tôi và anh ấy yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi bắt đầu hiểu
được tôi chưa bao giờ có cảm xúc đó với chồng, dù là trước hay sau khi
cưới. Tôi thấy toàn thân mình tê rân lên khi anh ấy nắm lấy bàn tay,
thấy tim mình đập không kiểm soát khi anh ấy nhìn sâu vào mắt tôi.
Anh ấy cũng có vợ rồi.
Vợ anh ấy giỏi giang, xinh đẹp hơn tôi gấp bội phần. Chỉ nhìn vẻ ngoài
của anh ấy tôi biết chị chăm lo cho anh như thế nào. Chúng tôi yêu nhau.
Với tôi và anh, chúng tôi là những người đang yêu, còn với gia đình,
chúng tôi là những kẻ ngoại tình.
Xin ai đó đừng vội kết
luận tôi là loại đàn bà chốn chúa lộn chồng. Hơn 1 năm trời yêu nhau,
chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn. Thậm chí cả một cái hôn cũng
không hề có. Chỉ là những chiều ngồi trước biển, chỉ là khoảng lặng
không nói lên lời khi cùng nhau ngắm mưa, chỉ là dựa vào bờ vai… Chỉ là
thế thôi! Nhưng tôi biết mình đã ngoại tình trong tâm tưởng. Mà cái
ngoại tình đó còn đáng sợ hơn là ngoại tình thể xác.
Với cả tôi và anh ấy
đây đều là lần đầu tiên được biết đến cảm giác của tình yêu đôi lứa. Vì
vậy biết là tội lỗi với vợ, với chồng mình nhưng chúng tôi vẫn không sao
kìm nén nổi tình cảm đó. Tình yêu tội lỗi vì quá muộn màng của chúng
tôi kéo dài hơn một năm. Tất nhiên chỉ là yêu của tâm hồn, không có gì
lớn hơn thế cả.
Chúng tôi không dám
quyết định điều gì, không dám từ bỏ cái gì. Nếu hạnh phúc của chúng tôi
được tạo ra bằng sự đau khổ của chồng tôi và vợ anh ấy thì thực sự chúng
tôi có hạnh phúc nổi không? Chúng tôi không đủ tàn nhẫn để làm thế. Tôi
và anh quyết định dừng lại trước khi mọi chuyện quá muộn. Anh ấy tạm
biệt tôi, cùng vợ chuyển đến nơi khác như một cách để chúng tôi quên
tình yêu đó đi. Có lẽ vợ anh ấy sẽ ngạc nhiên đôi chút về sự thay đổi
ấy. Anh ấy đi, tôi ở lại còn tình yêu không biết về đâu…
Giờ tôi vẫn sống vui
vẻ bên chồng. Nhưng tình yêu đó âm ỉ trong lòng tôi. Chồng tôi càng tốt
với tôi, tôi càng thấy mình mang tội lớn. Ông trời đã ban tặng tình yêu
cho con người, tại sao không cho nó đến đúng thời điểm mà nó cần phải
đến. Tại sao ông trời không mang tình yêu đó đặt vào tôi và chồng. Giờ
này, tôi xin trời hãy giúp tôi, hãy mang tình yêu đó ra đi, để tôi được
là một người vợ yêu chồng…
Hoài Thu